#2 [US] Nhớ gì về nước Mỹ- Những ngày nhẹ nhõm

Mình quyết định bỏ việc ở Việt Nam vì bỗng thấy không sao chịu đựng nổi nữa. Nếu không chán việc, hẳn mình cũng không đến Mỹ vì thời gian anh đây cũng không còn nhiều. Nhưng thật tốt là mình đã đi.
Đến Mỹ vào những ngày đầu xuân, trời còn lạnh. Tuyết rơi trong mấy ngày đầu. Càng có thêm cớ hoàn hảo để cho phép mình lười biếng nằm nhà bên cạnh lý do: Lệch múi giờ.

Hôm đầu tiên ra đường trời lạnh 3 độ, không phải kiểu lạnh thấu xương như Hà Nội mùa đông đi xe máy, mà lạnh khô như ở Nhật dạo tháng 4 năm 2005.

Tung tăng vì thoát khỏi mọi gánh nặng: công việc đi sớm về khuya, những ngày đi làm về buồn ngủ díp mắt vì mệt mà phải vẫn lôi sách ra học, rồi lại đóng lại,ngậm ngùi lăn ra ngủ, … Được phép tạm quên đi nhiều trách nhiệm. Nước Mỹ là một chuyến đi chơi dài. Thêm lý do chỉ ở Mỹ thời gian không dài, không cần lao ra ngoài để làm quen và thích nghi với cuộc sống mới, lo tạo dựng quan hệ mới, không cần nghĩ đến việc phải tìm 1 công việc…Thật nhẹ khi không phải gánh trên vai một ước vọng gì.
Cảnh vật mới lạ. Mọi thứ rộng rãi, thênh thang.
trời
Trời vào xuân, ngày có nắng và sáng đến tận 9h tối. Ngày dài ra nên cảm giác được sống thật nhiều.
Sáng thức giấc trong tiếng chim chóc lích rích, anh bảo bọn chim rõ lắm, kêu điếc cả tai. Nhưng bắt đầu ngày mới ríu rít như vậy mới thật là vui.
Nơi mình ở là một chốn thanh bình, có những ngôi nhà đẹp. Những ngôi nhà tầng thấp, bồ công anh mọc dại kết bông trắng, lốp xốp trên những thảm cỏ xanh mướt mát trước nhà. Hoa cỏ tươi rói như thể cứ vứt ra đất và nắng sẽ làm hết những việc còn lại để chúng rực rỡ.
Chuyện bếp núc giữ cho mình bận rộn. Có nhiều thứ mình biết nhưng giờ mới được thấy tận mắt, cái gì cũng muốn thử: gia vị mới, challenge với nguyên liệu mới, cách chế biến mới,…cả ngày có ba bữa cơm thôi mà cũng thấy bận bịu. Bận thôi nhưng không mệt. Anh lại là người ăn nhiệt tình những thứ mình nấu, lúc nào anh cũng có 1 danh sách những thứ muốn ăn. Toàn những thứ đến khi ở Việt Nam mình cũng ít làm. Những ngày ở Mỹ là những ngày nướng thịt, nhiều bằng tất cả những năm trước của đời mình cộng lại. Vì thế mà nước Mỹ như 1 chuyến cắm trại dài ngày, miên man, bất tận.
Lâu lắm rồi mới thấy những ngọn đồi xanh, trời xanh biếc không một cọng mây, rồi trăng rồi sao trên nước Mỹ. Đi DC, đến NY rồi trở về mà suốt quãng đường dài đâu đâu cũng là rừng xanh bất tận, thấy đất nước này rộng lớn và vĩ đại làm sao.
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s